Bài trên VOV: ( Ý kiến của Ông Lê Ngọc Sơn hiện là nhà nghiên cứu tại Nhóm Nghiên cứu Quốc tế về Truyền thông về Khủng hoảng

Bài trên VOV: ( Ý kiến của Ông Lê Ngọc Sơn hiện là nhà nghiên cứu tại Nhóm Nghiên cứu Quốc tế về Truyền thông về Khủng hoảng, Đại học Công nghệ Ilmenau, CHLB Đức.)
+Không có cách nào làm mất uy tín của cơ quan nhà nước như hành động vô lối của ông Cục trưởng Cục Nghệ thuật Biểu diễn. Qua câu chuyện này, người ta đặt lại câu hỏi về chất lượng nhân sự trong lĩnh vực công. Vì sao một người có cách quản lý vô lối, thiếu hiểu biết cả về các thuật quản trị cơ bản, lại được đặt vào một ví trí quan trọng ảnh hưởng đến sự phát triển văn hóa văn nghệ của một quốc gia?!
+Một diễn viên có thể xuất sắc trên sân khấu, nhưng chẳng lấy gì đảm bảo đó là một quan chức xuất sắc. Trên sân khấu diễn sai có thể chỉ ảnh hưởng đến chất lượng vở diễn, nhưng trong công vụ, một chính sách sai có thể gây ra những thiệt hại khó thể đo lường. Đúc kết về thuật quản trị nhân sự, tục ngữ Việt Nam có câu “Thánh thiêng nhờ bộ hạ”, nhưng với những “bộ hạ” chỉ ở tầm mức của bộ hạ, “thánh” sao có thể thiêng?!
+Bài “Tiến quân ca” của cố nhạc sĩ Văn Cao là một tác phẩm được Hiến pháp – bộ luật cao nhất của quốc gia – quy định là Quốc ca của Việt Nam, vậy mà ông Cục trưởng đi cấp phép cho một bản Quốc ca. Về bản chất, đó là một thái độ ngạo mạn và hỗn xược với pháp quyền.
+Tối 23.5, trong chương trình Thời sự của Đài THVN, trước báo chí và công luận, thay vì những lời xin lỗi nghiêm túc, chân thành, Cục trưởng Cục NTBD Nguyễn Đăng Chương còn trơ tráo đổ lỗi cho khâu kỹ thuật. Đúng là vừa không có năng lực, trình độ, lại vừa không có liêm sỉ!./.