THƠ TRONG TIẾT VU LAN CỦA DUNG THỊ VÂN

THƠ TRONG TIẾT VU LAN CỦA DUNG THỊ VÂN
Rất nhiều lần tôi phải khóc khi bình luận những bài thơ hay viết về mẹ và rồi cứ thế dòng nước mắt tôi tuôn rơi theo dòng bình luận. Có thể vì thế mà những bài bình luận của tôi cho thơ viết về mẹ đã có chỗ đứng trong lòng các bạn.
Nhưng khi đọc những bài thơ viết về MẸ của Dung Thị Vân tôi lại không thể khóc, bao nhiêu nước mắt chảy vào trong làm buốt nhói con tim. Viết về mẹ Dung Thị Vân chỉ viết về nỗi nhớ khi chị phải sống tha hương và nỗi đau trong ngày mẹ ra đi vào miền “Miên tịnh vĩnh hằng”.
Tôi xin được giới thiệu một số bài thơ viết về mẹ của nhà thơ Dung Thị Vân
NHỚ MẸ – DUNG THỊ VÂN
Ở đây con không thấy mùa xuân
Cũng chẳng thấy mai đào nở rộ
Chỉ thấy rét quặn lòng
Vào khe cửa khuất mùa xuân
Mẹ ơi tết tha hương nhạt lòng
Nào bánh chưng mứt gừng dưa muối kiệu
Mưa cứ giăng giăng – không phút nào nặng hạt
Chắc mưa sợ ầm ào – làm nỗi nhớ con đau
Trời phủ màu tím ngắt
Rét đậm lòng khắc khoải ngày phai
Mẹ nhớ con nhuốm buồn phai tóc
đã điểm màu thất thập mệnh tri thiên
Miền con ở tuyết chưa rơi
Mà lòng con trắng xóa
Xa mẹ bao lần
Xuân đến lại xuân trôi.
Bài thơ là nỗi nhớ mẹ của đứa con gái tha hương. Xa mẹ nơi quê người đất khách con thiếu thốn mọi bề. Không có mẹ bên con thế giới khách quan không tồn tại:
“Ở đây con không thấy mùa xuân
Cũng chẳng thấy mai đào nở rộ
Chỉ thấy rét quặn lòng
Vào khe cửa khuất mùa xuân”
Bởi vì đối với Dung Thị Vân, MẸ là mùa xuân vĩnh hằng của đời con. Xa mẹ rồi con không còn cảm giác khi mỗi độ xuân về. Không có cành mai, cành đào nở rộ mẹ thường mua khi những ngày tết đến. Xa mẹ ai ủ ấm cho con nên con chỉ thấy lòng con quặn rét và mùa xuân bé nhỏ như chỉ có thể len qua khe cửa hay cái rét cứ len qua khe cửa hẹp mùa xuân để hành hạ con, để nỗi nhớ mẹ của con thêm quặn lòng.
“Mẹ ơi tết tha hương nhạt lòng
Nào bánh chưng mứt gừng dưa muối kiệu
Mưa cứ giăng giăng – không phút nào nặng hạt
Chắc mưa sợ ầm ào – làm nỗi nhớ con đau”
Sống tha hương trong những ngày thường nỗi nhớ mẹ nhớ quê đã dày vò con người ta nhiều lắm. Mỗi độ xuân về tết đến thì nỗi nhớ lại càng chất chồng lại càng vò xé cho nhàu nhạt cõi lòng. Không bánh chưng dẻo thơm hương vị nếp, thứ hương vị chỉ có được khi con còn được ở bên mẹ nơi quê nhà. Không có lát mứt gừng ngọt cay cứ ngậm vào miệng là ấm ran cơ thể mà mẹ kỳ khu chăm chút hình như chỉ dành riêng cho con gái bé bỏng của mẹ. Không dưa muối kiệu, một thứ dưa chỉ thường được muối trong những ngày tết để ăn kèm thịt mỡ. Những thứ giản dị ấy mà day dứt nỗi nhớ trong con. Rồi những cơn mưa nơi quê người cũng khác, nó cứ cố tình giăng giăng như giăng dài nỗi nhớ. Phải chăng mưa ở đây đã bắt đầu, đã có sự thấu hiểu sẻ chia với nỗi lòng, với trái tim cô quạnh của đứa con xa. Mưa không dám nặng hạt sợ giọt mưa cứ thế gõ vào lòng, gõ vào con tim con làm đau thêm nỗi nhớ.
“Trời phủ màu tím ngắt
Rét đậm lòng khắc khoải ngày phai
Mẹ nhớ con nhuốm buồn phai tóc
đã điểm màu thất thập mệnh tri thiên”
Thêm một lần nữa như một điệp khúc về cảm thức đối với thiên nhiên càng tăng thêm yếu tố phi lý trong thơ Dung Thị Vân. Bầu trời như cũng phủ đầy màu tím – màu của nỗi nhớ. Ở đây không còn riêng nỗi nhớ mẹ của đứa con tha hương mà chồng chất vào đây nỗi nhớ thương của người mẹ đối với đứa con yêu. Với Dung Thị Vân tóc mẹ bạc không chỉ vì mẹ đã ở vào tuổi “Thất thập mệnh tri thiên”. Mẹ đã trải qua bảy mươi năm giông bão cuộc đời, bảy mươi năm mẹ đã hiểu mệnh trời mà chỉ vì mẹ đã quá nhớ con. Nhớ đến nỗi “Mẹ nhớ con nhuốm buồn phai tóc”!
“Miền con ở tuyết chưa rơi
Mà lòng con trắng xóa
Xa mẹ bao lần
Xuân đến lại xuân trôi.”
Điệp khúc về thời gian được lặp lại như để nhắc nhở lòng mình và còn chăng là nhắc về mẹ. Dung Thị Vân quay ngược từ mùa xuân đến những mùa khác, có thể cả trong mùa hạ, cả trong mùa thu – mùa của tuyết chưa rơi “Mà lòng con trắng xóa” Ngoài nỗi nhớ về mẹ con chẳng còn gì nữa, cả cõi lòng và cả đất trời. Thời gian thì cứ thế trôi đi còn nỗi nhớ mẹ trong con thì cứ đọng đầy cứ dài mãi theo tháng năm đi hết cuộc đời con …

33 comments on “THƠ TRONG TIẾT VU LAN CỦA DUNG THỊ VÂN

  1. Nguyễn Xuân Dương

    Thân ái tặng nhà thơ Dung Thị Vân bình luận về bài thơ NHỚ MẸ của chị . Chúc chị nhiều niềm vui và giàu sáng tạo

  2. Nguyễn Xuân Dương

    Xin đừng cảm ơn tôi vì tôi viết cho tôi và nó là tác phẩm của tôi . Khi viết bình luận người viết chỉ mong nhận được sự đồng cảm của tác giả thơ . Đó chính là hạnh phúc của những người sáng tác chị Dung Thị Vân ạ !

  3. Dung Thị Vân

    *Dạ đúng vậy. Nhưng có người đặt bút viết lời bình cho bài thơ mình thì đó là món quà tinh thần vô giá rồi nhà PB VH Nguyễn Xuân Dương ạ. Do đó nếu không nói lời cảm ơn thì thực là thất lễ. Cho dù là thơ DtV nhưng khi viết lời bình thì đó là tác phẩm của nhà PB.

  4. Thuy Giang

    Thơ xúc động
    Lời bình sâu sắc khúc triết cặn kẽ
    Làm cho người đọc cũng nghẹn ngào trong miền đất NHỚ MẸ ….

  5. Ngoc Minh Nguyen

    Bài thơ Nhớ Mẹ hay và cảm động đã được phổ nhạc.. rưng lệ khi đọc thơ cũng như nghe nhạc.. bài nhận định của anh Nguyễn Xuân Dương rất hay.
    Cám ơn Dung Thị Vân vả anh Xuân Dương.

  6. Thy Nguyên Adn

    Bài thơ của người con hiếu đạo viết trong nỗi nhớ Mẹ quá hay. Bài bình đẫm lòng những người đang làm con và cả những người đang làm Mẹ. Chị ơi!

  7. Lê Trung Thận

    Mình đọc bài thơ ” Nhớ Mẹ ” của Dung Thi Vân
    – Lối văn mộc nhưng giàu hình ảnh khiến người đọc trĩu nặng xót xa thương cảm về Me
    Giờ bác Dương binh thêm……

  8. Hương Liễu

    Cảm ơn anh Nguyễn Xuân Dương đã đem đến cho người đọc một bài thơ hay về Mẹ …. e đọc xong mà muốn chạy ngay về để ôm lấy mẹ ạ….cảm ơn tác giả bài thơ

  9. Lê Liên

    Rất tuyệt chú ơi ,thật sự thơ và lời bình của chú đã đi vào lòng người …..

  10. Nguyễn Viết

    Ai đi xa cũng quặn lòng nhớ mẹ. Nhưng cách diễn đạt của của tg và lời bình của NXD càng làm cho nỗi nhớ thương đó da diết tình mẫu tử hơn. CẢm ơn hai tg đã cho tôi hưởng một thơ hay về mẹ.

Comments are closed.