Startup & Hội chứng Trung Quốc

Startup & Hội chứng Trung Quốc
Em nhắm đến thị trường global với market size hàng tỷ dân, chiếm được 1% thôi em cũng giàu rồi.
Em triển mô hình này cho toàn thị trường Việt Nam, 1/10 trong số đó dùng thôi là em thắng.

Tiếp xúc với một số startup/business, các bạn đều có cách nhìn khá giống nhau: chọn thị trường sẵn có với market size cực rộng (tầm hàng chục hay hàng trăm triệu khách hàng) và nghĩ rằng chỉ cần chiếm được phần rất nhỏ cỡ 1% của market size đó là đủ thắng lợi, 1% là con số nhỏ, chiếm được chắc là dễ.
Logic của tư duy này là: Tôi bán bàn chải đánh răng giá $1/chiếc tới thị trường 1,4 tỷ dân của Trung Quốc, năm đầu tiên tôi chỉ cần bán được cho 0,1% số dân tương đương với 1,4 triệu dân thôi thì mỗi năm giả sử 1 người mua 2 chiếc bàn chải là tôi đã có sản lượng bán 2,8 triệu chiếc tương đương doanh số $2,8M. Vậy là khoẻ đúng không? 0,1% market size gì mà không chiếm được.
Việc tính toán như vậy, người ta gọi là “hội chứng Trung Quốc”, thay vì tạo ra một thị trường mới, những người kinh doanh này lại nhảy vào thị trường cũ với market size lớn và nghĩ rằng việc đánh chiếm được một phần nhỏ trong thị phần đó là điều dễ dàng, mà quên mất đi rằng có hàng tỷ thằng cũng đang nhăm nhe bán cái giống bạn đang bán, rằng để cướp được 1% nho nhỏ đó bạn phải đổ rất nhiều tiền của, công sức để kéo khách hàng đến với bạn, và ngây thơ hơn, có khi bạn chưa bao giờ đến Trung Quốc, vậy thì cơ sở nào để bạn nghĩ rằng việc bán cho 0,1% thị trường là điều đơn giản? Nếu dễ, thì ai cũng đi bán bàn chải rồi, chẳng cần chờ đến lượt bạn.
Việc tạo lập ra một mô hình kinh doanh cần phải xem thị trường đang ngứa chỗ nào và tìm cách gãi đúng chỗ ngứa đó của họ. Cần đánh giá xem tại sao họ lại phải dùng sản phẩm của bạn? Sản phẩm của bạn có dễ bị thay thế hay không? Giá bán có phù hợp với khả năng chi trả của khách hàng không?…
Thị trường sẵn có là thứ bạn không mất công tạo ra, nhưng cũng không dễ dàng để cướp được. Vì thế hãy thông minh và tìm cách tạo ra thị trường dù nhỏ nhưng nó là của bạn, và bạn là số 1 trong thị trường đó.
Tuấn Nguyễn

42 comments on “Startup & Hội chứng Trung Quốc

  1. Minh Ong Xuan

    Các bạn hầu hết đều nghĩ rằng mình có thể làm tốt hơn player hiện có, và rằng mình chỉ tiêu một ít tiền là bằng họ, và mình sẽ nhanh chóng chiến thắng bằng sự thông minh … và khi vào rồi mới biết: lấy răng gặm inox 🙁

  2. Tâm Phan Minh

    google 500 tỷ đô, ước gì mình = 1/1000 nó là 500 triệu, nghe có vẻ dễ , có mà làm bằng mắt

  3. Tâm Phan Minh

    làm start up vẫn kiểu nuôi chim cút với chó nhật thì còn phải trả giá nhiều

  4. Phạm Khánh Công

    A thích câu của em nói ở bài nào đó: “Làm việc cũ theo 1 cách làm mới”. Tuan Nguyen
    Kinh doanh cũng thế ah kaka…

  5. Huỳnh Hùng

    Thương hiệu Atvin( gia công cơ khí trong nước) – Thương hiệu Tashi ( Nhập khẩu nguyên chiếc từ Italia) của Em tập trung vào phân khúc:
    -Phân khúc thị trường: Dưới 15 tầng và các biệt thự.
    – Khách hàng là các cá nhân. Mục tiêu và hiện nay đang chiếm số lượng kh lớn của em là các doanh nhân và chính trị gia.

  6. Huỳnh Hùng

    Vâng Anh. Tìm thị trường ngách phù hợp với mình thôi.
    Em rất thích các bài viết của Anh. Sắc sảo, tinh tế. Xuất phát kỹ thuật mà kinh doanh, mảketing… đều tinh thông.

  7. Ngoc Hoan

    e nghĩ có 2 TYPE Start-Up CHẮC CHẮN thành công:

    1) Vào 1 thị trường có sẵn với Tư Duy mới (sản phẩm cải tiến Vượt Bậc).
    2) Tạo ra 1 thị trường mới với Tư Duy cũ (sản phẩm chưa ai từng Nhìn Thấy, nhưng học hỏi từ các sản phẩm đã thành công trong Lịch Sử).

    Tạo ra 1 Thị Trường MỚi với Tư Duy MỚi..
    thì quá MẠO HiỂM 😀

    1. Tuan Nguyen

      Tạo được thị trường mới thì tốt rồi, vì dù sao mình cũng sẽ lead được thị trường đó. Còn vào thì trường cũ với tư duy mới thì không phải ai cũng đủ trình để làm được. Cần tư duy thực sự khác biệt đấy.

  8. Ngoc Hoan

    vâng,
    làm được cái (1) thì phải Thông Minh tuyệt đỉnh ạ!

    còn cái thứ (2) có khi chỉ cần Khiêm Tốn học hỏi 🙂

  9. Vĩnh Thuỳ

    Tuan Nguyen Việt Nam! Cái gì cũng thiếu hả a :)) Vậy mai e sẽ đi bán kem đánh răng. Vì biết thế nào cũng có thằng bán bàn chải r :))

  10. Manh Do

    Bài viết của anh khiến em nhớ tới bài học tư duy của Chủ doanh nghiệp vs Tư duy của Tiểu thương bên lề đường.

    Chủ doanh nghiệp hướng tới nhu cầu của thị trường còn tiểu thương thì nhắm tới số lượng tiêu thụ của người dùng.

Comments are closed.